Showing posts with label HÀ LAN. Show all posts
Showing posts with label HÀ LAN. Show all posts

Sunday, August 5, 2012

Thói quen đi xe đạp ở Amsterdam


Trong các cuộc nói chuyện với các người bạn Pháp của tôi, họ thường nói đến Amsterdam như là thiên đường sex và hút cần sa. Và việc các bạn trẻ Pháp nhân dịp cuối tuần sang Amsterdam để « thác loạn » là khá phổ biến. Vì thế, trước khi đặt chân đến thủ đô Hà Lan thì đó là hình ảnh đầu tiên trong tâm trí tôi.

Tuy nhiên, ngay trong ngày đầu tiên, khi mà màn đêm còn chưa buông xuống để các sex show hay cửa hàng cần sa mở cửa thì ấn tượng đầu tiên khiến tối bất ngờ nhất chính là số lượng xe đạp nhiều vô kể. Điều này cũng làm tôi thay đổi quan niệm về đời sống các thành phố ở Châu Âu. Không phải cứ nói đến Châu Âu là nói đến những làn đường chằng chịt xe ôtô. Hai thành phố mà tôi thấy có nhiều người dùng xe đạp nhất là Amsterdam và Copenhagen. Nhưng trong bài viết này, tôi sẽ chỉ đi sâu vào Amsterdam. 


 Có thể nói xe đạp là phương tiện giao thông vua ở thủ đô và không có nhiều người đeo mũ bảo hiểm khi đạp xe, họ đi đầu trần. Có vẻ như xe đạp ở đây còn được ưu tiên hơn cả xe ôtô, xe bus. Khắp nơi tôi đều thấy có một làn đường dành riêng cho xe đạp song song với làn xe dành cho xe cơ giới. Đôi khi tôi bất cẩn đi bộ lên làn đường dành cho người đạp xe và suýt tý nữa thì bị tông vào. 


 Tôi nghĩ do xe đạp là một phần trong thói quen đi lại của người dân thủ đô nên nó có một số điểm khá đặc biệt. Thứ nhất, tôi không thấy người dân ở đây đi xe mà không mang theo một ổ khóa rất kiên cố, nhìn vào tôi đoán có khi nó còn đáng giá nhất trong số các phụ tùng xe đạp. Tiếp đến, ngoài cái rỏ xe ở trước, tôi cũng thấy khá nhiều xe được trang bị một thiết bị đựng ở phía sau. 


 Phụ nữ hay sử dụng nó để chở đồ khi đi chợ búa. Một cái nữa khiến tôi ngạc nhiên là việc người đi đường có thể hỏi đi nhờ xe đạp và có thể đạp phụ cho người kia như là một cách để cảm ơn. 


 Tôi thấy mô hình sống ở đây rất hay vì xe đạp dường như là một công cụ để xóa bỏ những rào cản về tệ nạn phân chia giai cấp xã hội. Ở đây, không khó để bắt gặp những doanh nhân ăn mặc complet chỉnh tề đạp xe với chiếc cà-tạp mắc trên thành xe, một quý cô mặc váy sang trọng nhưng cũng đạp xe để cho làn váy bay phấp phới trong gió, những nhạc sỹ đạp xe đến nơi tập, những thiếu nữ cấp ba với mái tóc dài tung bay trong gió đạp xe đến điểm tụ tập với bạn bè, rồi thì bố mẹ đưa con cái đến trường. 


Tóm lại, du anh giàu hay nghèo thì đều đạp xe bình đẳng và tôi không thấy có quá nhiều sự khác biệt về bề ngoài của chiếc xe đạp mà một anh nhân viên hay ông giám đốc dùng. 


Nếu như mỗi trẻ Việt Nam đều được học cách dùng đũa từ thuở bé thì các chú nhóc ở đây cũng được tập thói quen đạp xe từ rất sớm. Thỉnh thoảng, tôi bắt gặp một chiếc hộp bằng gỗ rất to được gắn sát phía trước của xe đạp người lớn. Chức năng của nó là để chở hành lý hoặc là trẻ em. 


Tôi  nghĩ việc sử dụng xe đạp cũng khá là thích nghi với điều kiện khí hậu cũng như địa lý của thủ đô Amsterdam. Ở đây nói chung là địa hình bằng phẳng và đường sá được quy hoạch đủ rộng và hiếm khi bắt gặp ổ gà ổ vịt. Những chỗ gồ ghề thường là lúc phải đi qua các con cầu bắc qua hệ thống kênh chằng chịt. 


 Theo như thông tin tôi được biết, thực ra thì xe đạp từ lâu đã là một phần trong phong cách văn hóa của người Hà Lan. Tuy nhiên, trong thời kỳ khủng hoảng dầu khí năm 1973, chính phủ Hà Lan và người dân đã thống nhất quyết định làm mọi cách để khuyến khích đạp xe thay vì đi ôtô (tốn tiền mua xăng). 

  
Chính sách này được cụ thể hóa thông qua việc nhiều con đường cấm xe ôtô hoặc là giá vé bãi đỗ xe ôtô rất đắt. Ngược lại, người ta cho xây rất nhiều bãi đỗ xe dành riêng cho xe đạp. Ví dụ như ở gần nhà ga xe lửa, có một bãi để xe đạp, sức chứa lên đến 9000 xe. Thực sự là một rừng xe đạp. 


Saturday, April 28, 2012

Khu phố đèn đỏ


Đến Amsterdam rồi mới thấy dân Hà Lan sướng thật. Chí ít thì họ có thể du hí với gái làng chơi một cách công khai và không phải lén lút như ở Việt Nam. Và khu vực đó không gì khác ngoài Red Light District, tọa lạc trong khu phố cổ nhất của thành phố.

Tại sao lại gọi là khu phố đèn đỏ ? Bởi vì khi màn đêm buông xuống, những ánh sáng huyền ảo phát ra từ đèn neon càng rõ hơn và càng làm nổi bật không khí của Red Light District, thiên đường của những cuộc ân ái mất tiền. Lịch sử của khu nhà thổ này thuộc loại cổ nhất Châu Âu. Cần phải quay trở lại thế kỷ XIV, khi các thủy thủ cập bến cảng Amsterdam và cần xả stress và giết thời gian với sự góp mặt của phụ nữ. Ngày nay, khu này tập trung rất nhiều Sex shop (cửa hàng bán các dụng cụ phục vụ cho tình dục và thủ dâm), rạp chiếu phim sex, bảo tàng sex và tất nhiên là các nhà thổ. Nhà thổ ở đây có điểm đặc biệt là các ngôi nhà có diện tích mặt tiền rất hẹp và bị chiếm trọn bởi các cửa sổ lớn. Mục đích là để làm nổi bật các cô gái đứng « trưng bày » bên trong với những bộ đồ lót thật quyến rũ. Cái mà tôi ngạc nhiên khi đặt chân đến khu vực này là thái độ của du khách. Họ không quá căng thẳng hay phấn khích theo kiểu nổi dục vọng khi nhìn vào các cứa sổ có các cô gái ăn mặc thiếu vải. Cả khu vực này như thể công viên Disneyland vậy. 

ban ngày thì khu phố chẳng có gì khác so với các khu phố khác
Nhưng khi màn đêm buông xuống, sự nhộn nhịp cũng như "nhiệt độ" bắt đầu tăng dần
 Có thể nói Red light District là biểu tượng của lối sống phóng khoáng và vị tha của đất nước Hà Lan. Ở đây, hành nghề gái điếm không có gì là xấu. Nó cũng giống như những nghề khác, gái làng chơi cũng đóng thuế tính trên mức thu nhập của họ. Tôi thậm chí còn gặp những cô gái ban đêm thì hành nghề gái điếm, ban ngày thì hoặc làm bồi bàn trong một quán càphê hoặc Mc Donald. 


 So với Việt Nam, hiển nhiên là phí « dịch vụ » ở đây cao hơn và các cô gái ở đây hoàn toàn có quyền từ chối không làm tình với khách. Đó chính là điều đặc biệt. Họ chỉ cần hỏi vài câu xã giao là có thể biết vị khách đó có đáng để chung giường với họ hay không. Thế nên không phải cứ có tiền là các đấng mày râu có thể chọn bất cứ thứ gì họ muốn. Nếu như tôi nói ra lệ phí chắc nhiều đồng chí sẽ phải co vòi ngay : 50 euro cho một lần « xả súng ». Nhưng đằng sau giá đó còn ẩn chứa nhiều phí phụ khác thế nên khách hay phải trả cao hơn thế : phí rửa tay chân, phí mát xa, phí sử dụng giường của các cô gái, phí đồ uống, phí mua bao cao su… nhiều lắm. Nên nếu không cẩn thận là mất trên 200 euro như chơi. 

vào đây để xem biểu diễn làm tình trực tiếp
 Ngoài các cô gái gợi cảm đằng sau cửa kính, khu phố đèn đỏ còn có nhiều thứ khác khiến tôi thích thú. Sex show là một kiểu show diễn tình dục thật luôn nhưng theo cách nghệ thuật. Các cảnh làm tình được thể hiện đằng sau một tấm màn và người xem chỉ nhìn thấy hai bóng đen làm tình với nhau với những tiếng hét hoặc rên rỉ giống trong phim X. Mục đích của show diễn nghệ thuật này là để tăng trí tưởng tượng của người xem. 

Và tất nhiên là các cửa hàng bán đồ chơi hoặc các dụng cụ phục vụ cho chuyện chăn gối
Nhưng đừng tưởng chỉ có những nơi dành cho đàn ông
Phụ nữ cũng có thể tự chọn cho mình những món đồ chơi vừa ý
Tuy rằng vẫn là một địa danh du lịch thu hút du khách tứ xứ, Red Light District cũng đang gặp phải một số vấn đề liên quan đến luật pháp. Với lượng nhập cư khá lớn, có khá nhiều băng đảng mafia lạm dụng vận chuyển bất hợp pháp các cô gái trẻ từ Đông Âu và bắt ép họ hành nghề gái điếm cộng thêm các hoạt động rửa tiền. Chính quyền địa phương đã áp dụng nhiều phương pháp thanh tra để chống lại tệ nạn này. 
Tại đây mọi nơi đều liên quan đến sex