Saturday, April 28, 2012

ảnh của tuần

công viên quốc gia Sächsische Schweiz - CHLB Đức.

Khu phố đèn đỏ


Đến Amsterdam rồi mới thấy dân Hà Lan sướng thật. Chí ít thì họ có thể du hí với gái làng chơi một cách công khai và không phải lén lút như ở Việt Nam. Và khu vực đó không gì khác ngoài Red Light District, tọa lạc trong khu phố cổ nhất của thành phố.

Tại sao lại gọi là khu phố đèn đỏ ? Bởi vì khi màn đêm buông xuống, những ánh sáng huyền ảo phát ra từ đèn neon càng rõ hơn và càng làm nổi bật không khí của Red Light District, thiên đường của những cuộc ân ái mất tiền. Lịch sử của khu nhà thổ này thuộc loại cổ nhất Châu Âu. Cần phải quay trở lại thế kỷ XIV, khi các thủy thủ cập bến cảng Amsterdam và cần xả stress và giết thời gian với sự góp mặt của phụ nữ. Ngày nay, khu này tập trung rất nhiều Sex shop (cửa hàng bán các dụng cụ phục vụ cho tình dục và thủ dâm), rạp chiếu phim sex, bảo tàng sex và tất nhiên là các nhà thổ. Nhà thổ ở đây có điểm đặc biệt là các ngôi nhà có diện tích mặt tiền rất hẹp và bị chiếm trọn bởi các cửa sổ lớn. Mục đích là để làm nổi bật các cô gái đứng « trưng bày » bên trong với những bộ đồ lót thật quyến rũ. Cái mà tôi ngạc nhiên khi đặt chân đến khu vực này là thái độ của du khách. Họ không quá căng thẳng hay phấn khích theo kiểu nổi dục vọng khi nhìn vào các cứa sổ có các cô gái ăn mặc thiếu vải. Cả khu vực này như thể công viên Disneyland vậy. 

ban ngày thì khu phố chẳng có gì khác so với các khu phố khác
Nhưng khi màn đêm buông xuống, sự nhộn nhịp cũng như "nhiệt độ" bắt đầu tăng dần
 Có thể nói Red light District là biểu tượng của lối sống phóng khoáng và vị tha của đất nước Hà Lan. Ở đây, hành nghề gái điếm không có gì là xấu. Nó cũng giống như những nghề khác, gái làng chơi cũng đóng thuế tính trên mức thu nhập của họ. Tôi thậm chí còn gặp những cô gái ban đêm thì hành nghề gái điếm, ban ngày thì hoặc làm bồi bàn trong một quán càphê hoặc Mc Donald. 


 So với Việt Nam, hiển nhiên là phí « dịch vụ » ở đây cao hơn và các cô gái ở đây hoàn toàn có quyền từ chối không làm tình với khách. Đó chính là điều đặc biệt. Họ chỉ cần hỏi vài câu xã giao là có thể biết vị khách đó có đáng để chung giường với họ hay không. Thế nên không phải cứ có tiền là các đấng mày râu có thể chọn bất cứ thứ gì họ muốn. Nếu như tôi nói ra lệ phí chắc nhiều đồng chí sẽ phải co vòi ngay : 50 euro cho một lần « xả súng ». Nhưng đằng sau giá đó còn ẩn chứa nhiều phí phụ khác thế nên khách hay phải trả cao hơn thế : phí rửa tay chân, phí mát xa, phí sử dụng giường của các cô gái, phí đồ uống, phí mua bao cao su… nhiều lắm. Nên nếu không cẩn thận là mất trên 200 euro như chơi. 

vào đây để xem biểu diễn làm tình trực tiếp
 Ngoài các cô gái gợi cảm đằng sau cửa kính, khu phố đèn đỏ còn có nhiều thứ khác khiến tôi thích thú. Sex show là một kiểu show diễn tình dục thật luôn nhưng theo cách nghệ thuật. Các cảnh làm tình được thể hiện đằng sau một tấm màn và người xem chỉ nhìn thấy hai bóng đen làm tình với nhau với những tiếng hét hoặc rên rỉ giống trong phim X. Mục đích của show diễn nghệ thuật này là để tăng trí tưởng tượng của người xem. 

Và tất nhiên là các cửa hàng bán đồ chơi hoặc các dụng cụ phục vụ cho chuyện chăn gối
Nhưng đừng tưởng chỉ có những nơi dành cho đàn ông
Phụ nữ cũng có thể tự chọn cho mình những món đồ chơi vừa ý
Tuy rằng vẫn là một địa danh du lịch thu hút du khách tứ xứ, Red Light District cũng đang gặp phải một số vấn đề liên quan đến luật pháp. Với lượng nhập cư khá lớn, có khá nhiều băng đảng mafia lạm dụng vận chuyển bất hợp pháp các cô gái trẻ từ Đông Âu và bắt ép họ hành nghề gái điếm cộng thêm các hoạt động rửa tiền. Chính quyền địa phương đã áp dụng nhiều phương pháp thanh tra để chống lại tệ nạn này. 
Tại đây mọi nơi đều liên quan đến sex





Friday, April 27, 2012

Điệu hát Fado


Việt Nam có ca trù thì Bồ Đào Nha có điệu hát fado. Miêu tả điệu hát này bằng lời chẳng khác gì làm bẩn nó bởi hơn cả một điệu hát, đây là một cách phô diễn giọng nghẹn ngào và truyền cảm cho người nghe một cảm giác « chẳng buồn mà cũng chẳng vui ». Nguồn gốc của từ này là latum, trong tiếng latinh có nghĩa là « số phận ». Quả đúng như những gì mà ca sĩ dòng fado thể hiện, họ biểu hiện một sự đau buồn gì đó chống lại sự nghiệt ngã của phận làm người.

Theo tôi được hiểu, điệu fado phản ánh một phần nào đó phong cách sống của người Bồ Đào Nha. Đôi khi họ ưa thích giữ cảm giác không thể thay đổi được số phận và cam chịu những gì mà tạo hóa sắp đặt. « é assim, é a vida ! » (thế đấy, cuộc sống là vậy đấy), một câu nói rất hay được sử dụng trong các cuộc nói truyện hàng ngày giữa người Bồ Đào Nha với nhau. Tần suất họ tuôn ra câu này cũng tương đương với tần suất người Việt Nam than phiền về « việc lương chưa tăng thì tiền gạo đã tăng » hay « quan tham thì dân gian ».

Không có sử sách ghi rõ khi nào điệu hát fado sinh ra nhưng có một điều chắc chắn : nó sinh ra như để thể hiện nỗi nhớ của người dân về một quá khứ hào hùng mà họ không bao giờ tìm lại được nữa. Một đế chế Bồ Đào Nha với những nhà thám hiểm đường biển lừng danh vào thế kỷ XV và giàu có bậc nhất Châu Âu. Ấy thế mà sau đó, người Bồ mất dần những gì mà chính họ tạo dựng lên : mất sự độc lập vào tay người láng giềng Tây Ban Nha vào thế kỷ XVI, mất thuộc địa Brazil vào năm 1822, và rồi được xếp hạng là một trong những quốc gia nghèo nhất Châu Âu vào đầu thế kỷ XX và sau thế chiến thứ II. Có lẽ điệu hát fado chính thức sinh ra sau khi Brazil dành được độc lập. Thật vậy, sau những năm lưu đầy ở Brazil, hoàng gia Bồ Đào Nhà quay trở về quê hương và mang theo những ảnh hưởng của điệu nhảy samba. Điệu hát fado sinh ra tại một khu phố của thủ đô Libonne và pha trộn một ít samba, rồi sau đó một ít ảrập và thậm chí là một ít dòng nhạc vùng Andalusia của Tây Ban Nha. Có thể nói điệu fado là sản phẩm của sự hòa trộn nhiều dòng nhạc tứ xứ, những nơi mà người Bồ Đào Nha đã từng tiếp xúc bằng đường biển, và dần dần trở thành đặc sản riêng của chính họ. 

điệu fado vẫn rất thịnh hành ở Bồ Đào Nha và thường xuyên có các buổi biểu diễn tại các nhà hàng bình dân. Đặc điểm của dòng nhạc này là chỉ có phụ nữ hát
  Được xếp là thể loại nhạc dân ca, điệu fado ban đầu được hát để phục vụ tại các khu phố gần cảng Lisbon, nơi giới thượng lưu hay lui tới. Dần dần điệu hát được chuyên nghiệp hóa hơn với những kỹ thuật hát mới tinh xảo hơn. Vào đầu thế kỷ XX, điệu fado chính thức trở thành dòng nghệ thuật quốc gia, phản ánh những giá trị tinh thần của một Bồ Đào Nha hùng mạnh thế kỷ XV.      

kiểu guitar đặc trưng này chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha. Điệu fado không có nhạc cụ đệm nào khác ngoài guitar, qua đó tạo điều kiện để phô diễn giọng hát tuyệt đỉnh của ca sỹ

 Vào đây để nghe thử giai điệu Fado





Thursday, April 26, 2012

Tu viện Alcobaca và câu truyện tình kiểu Bồ Đào Nha


Đi nhiều nơi, tôi thấy câu truyện tình yêu kiểu Romeo&Juliette tồn tại ở nhiều nền văn hóa. Tất nhiên là nội dung có nhiều sự khác nhau nhưng có một điểm chung là các đôi uyên ương gặp nhiều trắc trở trong việc đến với nhau và cuối cùng cái chết là không thể tránh khỏi. Trung Quốc thì cũng có câu truyện Lương Sơn Bá&Trúc Anh Đài, còn Bồ Đào Nha thì có cặp Pedro&Ines. Nhân chứng cho tình yêu vĩnh cửu đó là tu viện Alcobaca

Câu truyện bắt đầu vào thế kỷ XIV dưới thời vua Alphonse IV. Con trai ông là hoàng tử Pedro rất yêu Ines nhưng trớ trêu là nàng là gái đã có chồng. Cuôc tình vụng trộm khiến vua Alphonse IV chướng mắt và ông quyết định cho vợ chồng Ines đi đầy. Một thời gian sau, Ines trở thành góa phụ và Pedro cũng tìm được nàng. Hai người sống một cuộc sống rất hạnh  phúc và có nhiều đứa con với nhau. Vua Alphonse IV biết chuyện và rất tức giận. Ông cho binh lính ám sát Ines khi Pedro đi vắng. Hoàng tử Pedro vô cùng đau khổ khi biết vợ chết và quyết định khởi binh chống lại quân đội nhà vua. Để tránh một cuộc nội chiến xảy ra ngoài ý muốn, nhà vua chủ động cho đình chiến và cho hành quyết những tên cận thần đã ám sát Ines. Hoàng tử Pedro cho chôn cất thi hài Ines tại tu viện Alcobaca. 

Ngày nay, người ta đến đây là để thăm lăng mộ của nàng Ines, nổi bật với nghệ thuật trạm khắc trên đá rất điêu luyện.   

 
 
 
 
 
 
 
 
 


Monday, April 23, 2012

dòng nghệ thuật Azulejos


Nói đến nghệ thuật kiến trúc Bồ Đào  Nha phải nói đến dòng nghệ thuật trang trí azulejos. Bạn có thể tìm thấy kiểu trang trí này ở mọi nơi : công viên, nhà ga, nhà thờ. Những bức tường lát gạch tráng men với những họa tiết gam màu xanh nước biển tạo một cảm giác mát mẻ đặc biệt là vào mùa hè. Có lẽ người Bồ Đào Nha chọn gam màu lạnh cũng là để tránh cái nóng đặc trưng của các quốc gia xung quanh Địa Trung Hải


 Theo sổ sách ghi lại, dòng nghệ thuật azulejoscó nguồn gốc ảrập và du nhập vào Bồ Đào Nha vào thế kỷ XV. Bản thân từ azulejos cũng bắt nguồn từ tiếng ả rập, al zulaicha có nghĩa là « viên đá được đánh bóng ». Những tác phẩm azulejos đầu tiên mang đậm chất Bồ Đào Nha được tạo nên vào khoảng thế kỷ XVI và có gam màu xanh nước biển. 


 Bắt đầu từ thời điểm đó, azulejos trở thành mốt và được sử dụng rộng rãi ở hầu hết các công trình kiến trúc. Sau này, gam màu không chỉ giới hạn ở xanh nước biển nữa mà nhiều loại màu khác được bổ sung. Tuy nhiên, người Bồ Đào Nha gặp hạn chế về mặt kỹ thuật trộn màu nên họ đã học hỏi nhiều kỹ thuật vẽ của người Hà Lan. Sau thảm họa động đất lịch sử năm 1755, rất nhiều nhà cửa bị tàn phá và azulejos đóng vai trò rất quan trọng  trong việc che lấp các vết rạn nứt tường. Dòng nghệ thuật azulejos lên đến đỉnh điểm vào đầu thế kỷ 20 với phong trào Art Déco lan rộng khắp thế giới. Và nó cũng trở lên tầm thường hóa bởi nó được áp dụng ở mọi nơi kể cả….cầu tiêu. 



sssssssssss