Monday, May 14, 2012

Đi kayak giữa lòng quần đảo Stockholm


Nhìn thoáng qua tất cả các diễn đàn du lịch hiện có ở Việt Nam, có thể nhận thấy rằng đa phần các loại hình du lịch bụi kiểu « mạo hiểm » liên quan đến đi bộ hoặc trèo đèo vượt núi. Tôi nhận thấy là kiểu đi du thuyền kayak tại nước ngoài là rất hi hữu. Khám phá kayak tại vịnh Hạ Long thì có lẽ nhiều bạn trẻ đã từng làm rồi. Nhưng khám phá thiên nhiên bằng kayak tại một quốc gia cách Việt Nam 14h bay thì chắc là chưa. Vậy tôi xin chia sẻ trải nghiệm của mình tại một thành phố nổi tiếng về kiểu du lịch này : Stokholm. Chơi món này là cũng phải trâu bò một chút đấy. 


Nhưng có khám phá thủ đô Thụy Điển bằng hình thức này thì mới hiểu được phần nào nét văn hóa của người dân thủ đô nói riêng và người Thụy Điển nói chung. Nếu như người Việt Nam biết dùng đũa từ bé thì người  Thụy Điển tiếp xúc với thế giới  nước từ lúc lọt lòng và đa số họ đều dành thời gian để du ngoạn bằng tàu riêng mỗi khi có điều kiện. 

Những chiếc thuyền nhỏ như thấy này có thể thấy nhan nhản tại các hòn đảo gần Stockholm. Vào những ngày đẹp trời nắng to, người Thụy Điển ngay lập tức cho xuất kho chiêc tàu của họ. 

  Tôi nghĩ đây là điều trái ngược rõ rệt nhất giữa 2 quốc gia. Trong khi người Thụy Điển với tổ tiên Viking của họ đã biết dùng đường biển để tiếp xúc với thế giới bên ngoài từ rất sớm (ngay từ thế kỷ IX), thì dân tộc Kinh chúng ta chỉ bằng lòng với mấy mảnh đất phía Bắc Bộ và phải đợi đến mãi những năm 1970 khi quận Ngụy sụp đổ dân ta mới biết thế nào là dùng thuyền để đi ra nước ngoài sinh sống.

Thực ra, hoàn toàn có thể du tham quan quần đảo Stockholm bằng loại du thuyền hơi nước được mô phỏng theo thế kỷ 19. Tuy nhiên, nó chỉ dành cho các vị khách du lịch không có nhiều thời gian và muốn làm cái gì qua loa cho biết.
Các con tàu đó thường chỉ đậu ở một số đảo chính và cho du khách rất ít thời gian lên trên các đảo để khám phá sâu hơn. Vì thế, du khách thực ra chỉ dành phần lớn thời gian trên tàu và ngắm đảo từ xa.
Còn tôi thì khoái dùng kayak, cơ động hơn và giúp tôi chủ động hơn. Tất nhiên là với 3 ngày trong tay, tôi nhiều thời gian hơn những du khách bình thường


 Stockholm có lẽ là thành phố duy nhất trên thế giới sở hữu nhiều hòn đảo nhỏ đến thế, khoảng 30.000. Chắc phải gọi là quần đảo Stockholm mới đúng. Và vào mùa hè, việc sử dụng thuyền nhỏ hoặc kayak đi giữa các hòn đảo này quả là tuyệt vời. 


Chỉ cách thủ đô Stokholm khoảng 1 tiếng xe bus là cảng Stavsnas, nơi tập kết cho một chuyến phiêu lưu vài ngay giữa lòng vài nghìn hòn đảo. Thực ra, dùng kayak đi một mình giữa đồng không mông quạnh thì cũng sợ đấy. Thế nên tôi chủ động liên lạc với một văn phòng du lịch để xem cách thức như thế nào là phù hợp. Tôi được biết là hoạt động kayak vào mùa hè là một trong những điều ưa thích nhất của người dân Thụy Điển nên chắc chắn dù đi đến hòn đảo nào kiểu gì cũng sẽ gặp một vài người cũng đi du thuyền như mình. Lúc tôi đến cảng Stavsnas và thuê kayak thì cũng tình cờ gặp 4 đồng chí ngoại quốc khác đang loay hoay giống như tôi, 3 người Mỹ và 1 người Canada. Thế là bọn tôi quyết định tạo thành một hội cùng đi cho vui. Tuy nhiên, 4 người đó chỉ ở lại 1 đêm rồi hôm sau đi nơi khác còn tôi thì mất đến 3 ngày 2 đêm.

Du thuyền kayak thực ra chẳng có gì khó, chỉ mỗi tội mệt vì phải đảo cái mái chài liên tục và mỗi ngày tôi phải đi ít nhất 15km lênh đênh trên biển. Nhưng có một điều thú vị là các hòn đảo nhỏ ở đây nằm san sát nhau nên nếu có mệt thì có thể đổ bộ lên đảo tạm nghỉ.
 
Các bạn sẽ tự hỏi nếu mà dành đến tận 2 đêm lênh đênh giữa các hòn đảo thì sẽ ngủ ở đâu. Thực ra một số hòn đảo với lượng dân số và cơ sở hạ tầng tiên tiến có thể coi như một thị trấn nhỏ. Vì vậy ở đó thường có nơi để nghỉ qua đêm. Tôi cũng chọn được cho mình một đêm nghỉ ở guest house với lối bài trí nội thất khá đặc trưng Bắc Âu với đồ gỗ là chủ đạo.
Còn một đêm còn lại thì tôi quyết định ngủ qua đêm trong lều. Ở Thụy Điển nói riêng và các nước Bắc Âu nói chung (Na Uy, Phần Lan, Đan Mạch), do diện tích thiên nhiên hoang dã chiếm phần lớn diện tích quốc gia nên tất cả đều được quy hoạch thành công viên quốc gia với sự quản lý cực kỳ hiệu quả. Ý thức người dân rất cao nên họ không mấy khi ngủ trại hoặc cắm lều linh tinh. Khi tôi quyết định tự đi khám phá các đảo, cũng đã phải xem tham khảo các địa điểm được phép cắm lều ngủ. Thông thường, đó là những nơi được quy hoạch, có nơi để lấy củi hoặc vứt rác và quan trọng nhất là có chòi canh rừng và có thể liên lạc với người quản lý trong trường hợp cần được trợ giúp
Tôi quyết định không ngủ ở trong rừng vì quên mất không chuẩn bị thiết bị chống muỗi hiệu quả. Vì thế, tôi cắm lều ở gần biển và gần một đồng chí người Thụy Điển
 

Tuy rằng số lượng đảo thì lớn nhưng cũng chỉ có khoảng hơn 1000 đảo là có người sống và đa phần là những ngôi nhà nghỉ của người dân thủ đô tranh thủ đến đây cuối tuần. Trong tiếng Thụy Điển, chữ ö có nghĩa là « đảo », chính vì thế hầu như tên tất cả các hòn đảo ở đây đều có chữ ö ở sau cùng : Utö, Värmdö, Blidö, Ljusterö…


Vì hoạt động kayak rất phổ biến, rất nhiều hòn đảo được trang bị các trạm garage phục vụ cho việc trùng tu hoặc giúp đỡ những chiếc kayak bị hỏng hóc.
 Trong vài ngày lênh đênh trên biển, tôi thăm được nhiều đảo lắm, không nhớ hết tên đâu . Do thủ đô Stockholm nằm giữa đất liền và biển Ban-tích nên phong cảnh các đảo rất phong phú. Có lúc thì kiểu đá granit với vài cây thông. 


Rồi khi vào bên trong một số hòn đảo lớn, đôi khi ta có cảm giác như đang ở một đồng quê với thảo nguyên bát ngát. Nó làm tôi liên tưởng đến bộ phim « ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên ».
Từ ngoài biển khơi, nếu đi sâu thêm vào lòng các hòn đảo, đôi khi tôi lại rơi vào một khung cảnh khác như thể trong một khu đầm lầy vậy
Còn ở một số hòn đảo khác, với diện tích lớn hơn lại cho phép có được một phong cảnh giống như thảo nguyên đồng quê, rất thích hợp cho việc đi trekking khám phá. Và để khám phá bên trong các đảo, tôi kết hợp giứa kayak và trekking


Càng đi vào bên trong một số hòn đảo, tôi càng có nhiều cơ hội tìm hiểu cuộc sống thường ngày của người dân Thụy Điển. Khác rất nhiều với người Việt Nam, họ rất quý cuộc sống thanh bình của thiên nhiên nên không tiếc tiền mua một ngôi nhà ở giứa rừng như thế này để tận hưởng những giây phút bình yên
hoặc là xây nhà đối diện với biển để tận hưởng sự dịu dàng của gió

Sống ở một vùng được coi là nông thôn, người Thụy Điển không quên tô diểm cho "ngôi nhà trên thảo nguyên" của họ. Những chùm hoa như thế này là rất phổ biến, một phong cách sống rất thiên về thiên nhiên
Sự "xâm nhập" của tôi trên đảo diễn ra trong thầm lặng nên đôi khi người đân địa phương không quá để ý đến sự có mặt của người lạ. Người phụ nữ này thản nhiên mặc đồ pyjama ra ngoài phơi quần áo và vẫn chào tôi một tiếng mà không hề ngại ngùng. Đúng là sống ở đây sướng thật!
Người dân địa trên đảo có vẻ thích thú với sự có mặt của một đồng chí da vàng từ phương xa đến. Một điều mà tôi nhận ra là có vẻ hình ảnh du khách Nhật Bản khá là phổ biến ở các vùng tôi đến. Không phải vì họ đã từng đặt chân đến đó mà đơn giản chỉ vì với vị thế của một cường quốc kinh tế thứ 2 thế giới, người ta nghĩ rằng người Nhật có đủ điều kiện kinh tế để đi du lịch hơn bất cứ quốc gia Châu Á nào khác. Và kết quả ? Người ta luôn nghĩ tôi là người Nhật. Họ luôn miệng hỏi tôi « Konichiwa ! Are you from Japan? ». Mấy cậu bé Thụy Điển này luôn miệng hô : “Konichiwa!” 
Các cậu bé tóc vàng đặc trưng Bắc Âu thích thú chào hỏi vị khách Châu Á của họ "Hei! Konichiwa!"

Saturday, May 12, 2012

ảnh của tuần

Bruges - Bỉ

mùa hè đến rồi


Thân gửi các độc giả trung thành,

Do mùa hè sắp tới và trời sẽ rất nóng nên mình quyết định lựa chọn những bài viết liên quan đến biển và thiên nhiên núi rừng với những bức ảnh gây sự mát mẻ. Vì vậy, đừng quá ngạc nhiên khi các bức ảnh của mình chỉ thiên về nature nhé.


Wednesday, May 9, 2012

Quần đảo Lofoten


Nếu như có một ví dụ về những cố gắng vượt qua thành kiến tiêu cực về một điểm đến du lịch thì có lẽ tôi phải nói đến đất nước Nauy nói chung và quần đảo Lofoten nói riêng. Chẳng riêng gì người Việt Nam chúng ta, ngay đến cả trong con mắt người Châu Âu, đất nước Nauy là một nơi khỉ ho cò gáy và không có tiếng nói chúng trên bản đồ. Người ta chỉ biết đến một khối các nước Bắc Âu chứ không mấy khi nói đến một đất nước riềng. Tiếp đến, nói đến Bắc Âu là người ta lại liên tưởng đến những vùng đất khắc nghiệt đóng băng quanh năm, nói chung là chẳng có lý do gì để mất thời gian du lịch đến đó. Tôi cũng nằm trong số những người đã nghĩ như thế. Nhưng khi nghe những lời kể hết sực sinh động của những người bạn đã từng đi đến đó, tôi bắt đầu tò mò và tìm tòi thông tin và cuối cùng cũng bị chinh phục bởi vẻ đẹp hoang dã và độc nhất vô nhị của quốc gia này.


 Tôi ví việc trải nghiêm đất nước Nauy như việc người ta tập uống rượu bia. Ban đầu, ta cần phải chịu khó tập cách yêu thiên nhiên, đi thăm những công viên quốc gia bằng phẳng. Sau đó, ta tập cách đi bộ nhiều cây số trong một khu rừng trong thời tiết đẹp. Rồi nâng lên trình độ trèo đèo lội suối. Khi bản thân đã có ít nhiều sự nhạy cảm với thiên nhiên, lúc ấy hẵng nghĩ đến chuyện thăm đất nước Nauy. Nếu bạn chỉ là một khách du lịch quen hưởng thụ, đừng đến đó làm gì cho mất thời gian 


 Đến được quần đảo Lofoten là minh chứng hùng hồn cho những du khách có lòng kiên nhẫn cao cũng như lòng quyết tâm khám phá một cái gì đó để đời. Để đến được đây là cả một chặng đường dài, phải dùng nhiều phương tiện (máy bay, ôtô rồi phà). Đến được quần đảo này, bạn cũng chẳng cách xa bắc cực là mấy nhưng thú thật tôi cũng không có đủ thời gian và tiền bạc để tiếp tục cuộc phiêu lưu đến vùng đất xa xôi đó. Và khi đến nơi rồi, điều kiện sống không đầy đủ tiện nghi như đất liền. Hầu như ngày nào tôi cũng ăn cá phơi khô và uống nước lọc. Cũng phải nói với các bạn rằng Nauy nổi tiếng là một quốc gia đắt đỏ vì hầu như cái gì cũng phải nhập khẩu trừ đồ hải sản. Đắt lắm đấy, hãy cứ tưởng tượng một chai nước khoáng 1L ở Việt Nam thì 5000 VND thì ở Nauy là…100.000 VND.  


 Ngay khi đặt chân tới đây, điều đầu tiên làm tôi ngạc nhiên là khí hậu ôn hòa của quần đảo Lofoten. Nằm rất gần bắc cực, người ta thường nghĩ đến -40°C nhưng tại đây nhiệt độ thấp nhất cũng chỉ đạt đến -2°C. Tại sao vậy ? Bởi vì Lofoten nằm trong dòng nước nóng Gulf Stream của Đại Tây Dương chạy ngược từ Bắc Phi lên. 
thật khó có thể tưởng tượng được rằng nước biển tại đây lại có màu giống hệt như biển Địa Trung Hải trong khi khí hậu gần Bắc Cực hiếm khi cho phép có loại màu đó
 Quả không sai khi người ta nói Lofoten là thiên đường Bắc Cực bởi vẻ đẹp của nó.  Sau vài tiếng đi bộ leo lên đỉnh một ngọn núi ở độ cao 700m, tôi có được cái nhìn toàn cảnh quần đảo. Nó làm tôi liên tưởng đến các bộ phim viễn tưởng kiểu « ngày tận thế » với những cơn đại hồng thủy. Cũng đúng thôi, cách đây hàng trăm triệu năm, tất cả các hòn đảo của Lofoten vốn dĩ là các ngọn núi cao trên 4000m. Nhưng vào thời kỳ tuyết tan, mực nước biển dâng lên và nhấn chìm tất cả. Chỉ có những đỉnh núi cao nhất là còn sót lại tạo ra các hòn đảo khiêm tốn bây giờ. 


 Và trong suốt một tuần tại đây, tôi luôn giữ cái cảm giác sống hệt như trong phim viễn tưởng. Hãy liên tưởng đến những lời mào đầu của một bộ phim : « thế kỷ 40…2000 năm sau đợt đại hồng thủy lịch sử, tất cả văn minh loài người đều vị nhấn chìm trong đại dương. Và chỉ còn lại một cộng đồng hơn 200 người sống sót trên những đỉnh núi cao nhất hành tinh : Lofoten… »


 Ngoài vẻ đẹp thiên nhiên mê hồn ở đây, tôi luôn nhớ mãi những khoảnh khắc thanh tĩnh của các ngôi làng chài nằm thoảng thấp đâu đó trong lòng các thung lũng. Và có đến đây mới hiểu hết ý nghĩa của các màu sắc trên quốc kỳ Nauy : đỏ (lòng yêu nước), xanh nước biển (đại dương bao la) và trắng (tuyết phủ). 3 màu sắc đó được thể hiện quá rõ rệt trên quần đảo Lofoten. Các ngôi nhà ở đây đều được sơn màu đỏ như trên lá cờ. Đó có lẽ là gam màu nóng duy nhất làm nóng tâm hồn con người tại một nơi chỉ toàn gam màu lạnh 

Một ngôi làng nằm ẩn trong một thung lũng với những ngôi nhà sơn màu đỏ truyền thống. Đó có lẽ là hình ảnh đặc trưng của phong cảnh nước Nauy
Nauy luôn lừng danh là quốc gia có đội tàu đánh cá hàng đầu thế giới. Vì thế không quá ngạc nhiên khi gặp các làng chài cá kiểu như thế này
Người Nauy sinh ra đã biết biển khơi và rất nhiều người trong số họ dành trọn cả cuộc đời trên chiếc thuyền đánh cá tri kỷ của họ, cũng giống như tổ tiên Viking
Dân chài có kiểu phơi cá rất đặc biệt, trông giống như mắc phơi quần áo. Tại xứ lạnh như thế này, cá  ngâm muối rồi phơi khô cho phép bảo quản lâu dài và đủ sống qua một mùa đông
Và cho dù có sống tại một nơi khỉ ho cò gáy, việc theo đạo là không thể lơ là. Thiếu thốn kiểu gì thì cũng phải xây được một nhà thờ bằng gỗ cho tươm tất
Tôi đến Lofoten vào tháng 6 tức là mùa hè bên Nauy. Điểm đặc biệt ở đây đó là ánh nắng mặt trời tồn tại rất lâu, đến tận 9 giờ tối. Nhìn trong bức ảnh này bạn tưởng là lúc 5h chiều nhưng thực ra là 8 rưỡi tối
Đối với tôi, đón bình minh có lẽ là một trong những khoảnh khắc khó quên nhất. Trong không gian tĩnh lặng lúc 4h sáng, tôi ngắm nhìn những ngôi nhà truyền thống Nauy và tự nói : "ôi sao họ lại có được một cuộc sống thanh bình đến thế"
Không bạn không mơ đâu. Cảnh này là thật đấy, bình minh Nauy lúc 4h30 sáng với những tia nắng huyền ảo. Chỉ có những người chịu khó dậy sớm và yêu chụp ảnh thì mới có được phần thưởng xứng đáng. Đẳng cấp của những nhà du lịch bụi chuyên nghiệp chính là ở chỗ đó







(trắng và xanh).

Saturday, May 5, 2012

Lần theo dấu vết các cuộc thập tự chinh


Ah…thập tự chinh !!Nghe cái tên có vẻ quen quen nhỉ. Tôi cam đoan rằng nhiều người đã từng loáng thoáng nghe đến cụm từ nay khi xem một số bộ phim như Robin Hood, Heaven, the last Templier. Nếu như các bạn chưa xem thì tôi khuyên các bạn nên xem ít nhất một lần để có được sự hiểu khái quát về giai đoạn lịch sử rất biến động tại Châu Âu và Trung Đông ở thời kỳ trung cổ. Nó có ảnh hưởng rất sâu sắc đến mối quan hệ phức tạp giữa phương Tây và thế giới hồi giáo, đến tận bây giờ. (theo link này để hiểu thêm  : thập tự chinh)

Về mặt vị trí địa lý, nếu người Châu Âu đi đường bộ đến vùng đất thánh Israel để tấn công người Hồi giáo thì chắc chắn phải đi qua lãnh thổ Syria trước. Vì thế, Syria đóng một vai trò rất quan trọng trong việc tiếp tế lương thực cũng như làm cổng sau cho quân đội Thiên chúa giáo. Dọc theo đường đi của quân Châu Âu, người ta  cho xây một loạt các pháo đài kiên cố án ngữ các chốt quan trọng. Hồi ấy thì phải có đến vài chục cái, còn ngày nay thì chỉ còn vài cái. Muốn đến những lâu đài này cũng khó ra phết vì hầu như không có tour du lịch trọn gói nào được tổ chức, phải tự tìm tòi mua vé xe bus địa phương mà mò đến.  

Nếu nhìn tổng quan thì có thể nhận thấy rằng tất cả các pháo đài đều mang đậm nét kiến trúc Pháp.Tại sao vậy ? Vì 80% thành phần quân đội Châu Âu sang Trung Đông đều bắt nguồn từ Pháp và tất cả các vị trí chủ chốt trong bộ máy thống trị các lãnh thổ Thiên chúa giáo đều gốc Pháp. Vì thế, chẳng có lý do gì mà  người Pháp lại không bắt bọn culi địa phương xây dựng thành trì theo đúng kiểu gôtích của họ. Đi dọc theo con đường các pháo đài thập tự chinh, tôi có cảm giác như đang sống lại những giây phút hồi hộp của các cuộc chiến đẫm máu thế kỷ XI.

Pháo đài Alep
Nằm rất gần biên giới giữa Syria và Thổ Nhĩ Kỳ, Alep được coi là cửa khẩu và cũng là mắt xích đầu tiên trong chuỗi hơn 20 pháo đài phòng thủ dọc theo đất nước Syria. Được xây dựng vào thế kỷ XII, pháo đài Alep giữ được vẻ nguyên trạng của nó vì chưa bao giờ phải chịu một cuộc tấn công tàn khốc nào. Điểm nổi bật của nó là chiếc cầu xây theo kiểu “ruộng bậc thang”, góp phần vào hệ thống phòng thủ rất kiên cố. Điều đáng nói ở đây là Alep không được xây bởi người Châu Âu mà là bởi người Hồi giáo và được coi là ví dụ điển hình nhất của nghệ thuật kiến trúc quân sự Hồi giáo tại Trung Đông. Bởi sự kiên cố vốn có, khi Alep rơi vào tay người Thiên chúa giáo, họ không nỡ phá hủy và đã sử dụng lại nó. 


 Pháo đài Saladin
Pháo đài Saladin tọa lạc giữa một rừng thông. Nhìn từ xa, pháo đài trông thật đồ sộ và thực sự là một hệ thống phòng thủ kiên cố. Khi đến gần mới thấy nó đồ sộ như thế nào và thật khó có thể tưởng  tượng làm sao người ta có thể xây được những chiến hào và bức tường như vậy trong một khu vực đồng không mông quạnh và thậm chí còn không đủ nước để mà sống. 


 Krak des Chevaliers
 được cho như là công trình kiến trúc quân sự duy nhất ở Trung Đông vẫn giữ được nguyên vẹn sau hơn 1000 năm. Pháo đài được xây trên một vị trí chiến lược, nằm trọn trong một thung lũng hiểm trở nên rất dễ phòng thủ. Pháo đài có thể chứa được 2000 quân và đủ lương thực để cầm cự trong vòng 5 năm. Đó là lý do vì sao quân Thiên chúa giáo có thể cầm cự được vài trăm năm chỉ với vài nghìn người trong khi quân Hồi giáo đông hơn đến vài chục nghìn người 


 Pháo đài Massyaf
Cũng giống như pháo đài Saladin và Krak des Chevaliers, pháo đài Massyaf được xây trên một mỏm đá để có tầm nhìn bao quát rộng và cũng chỉ cách các pháo đài khác khoảng 50km đổ lại nên rất thuận lợi cho việc hỗ trợ giữa các pháo đài. Điểm khác biệt so với các pháo đài khác chính là quá khứ lịch sử của nó bởi pháo đài Massyaf không phải do người Châu Âu nắm giữ mà lại được cho một nhánh của đạo hồi có tên là Nizarit “mượn”. Nhóm Nizarit tạo thành một băng đảng riêng và chuyên đào tạo các tay sát thủ đi ám sát thuê và các đối tượng ám sát của chúng thường là các lãnh đạo quân sự. Với mục đích sống vì tiền, chúng sẵn sàng đánh thuê cho bất cứ bên nào, thiên chúa giáo hay hồi giáo, đánh tuốt miễn là tiền nhiều. Khu vực do pháo đài Massyaf thống lĩnh vì thế có biệt danh là Assasin, có nghĩa là “sát thủ”. Trong trò chơi điện tử Play Station 3 hoặc Xbox cũng có tên là Assasin luôn. Đồng chí nào mà thích tìm hiểu về giai đoạn lịch sử thì có thể chơi thử trò đó.   
Các khung cảnh của thời kỳ các sát thủ Assasin được tái hiện khá sống động trong trò chơi điện tử cùng tên